Thứ Hai, 3 tháng 6, 2013

NHỢT NHẠT

Nắng từng làm mỏi
Nắng từng làm héo hoa
Nắng thôi tụ vườn ta
,hoa cùng nhợt nhạt

Cẩm Thạch

CÂY BỎNG

Cây lá bỏng
Uốn lưỡi bỏng
Uống sữa nóng
Chờ đợi hoa

Cẩm Thạch

CÂY XẤU HỔ

Cây xấu hổ
Không đi ngủ
Không giật mình
Chỉ lặng thinh
Nhìn thiên hạ

Cẩm Thạch

ĐỘI NẮNG

Nắng đội lên đầu
Mũ để quên đâu
Nắng che vạt áo
Nắng che mái đầu

Cẩm Thạch

GIỮ TỔ CHIÊU MƯA

Nằm sấp nằm ôm tổ
Ngơ ngác hứng mưa trời
Ngất ngây đêm không ngủ
Cánh rủ làn mưa rơi

Cẩm Thạch

DẦN NHỚ,DẦN QUÊN

lẽ chiều dần quên
Làm trái tim hăm hở
lẽ chiều dần nhớ
Làm nỗi nhớ mong manh

Con sóng nào dội lên
Bão táp tung bờ rối
Biển một bên hờn dỗi
Bờ một mảnh tan hoang...

lẽ chiều dần quen

Cẩm Thạch

KHI YÊU

Khi yêu
Thời gian giầu thêm hy vọng
Trái tim mở rộng tình yêu
Nhớ chiều
             Rèm thưa
                             Khói
Trăng ló đỉnh núi cao
rừng gọi
Hoàng hôn đỏ lòm vọng
Hoa rừng bãi cỏ đồi nương
Khi yêu
              Dù thương
Gần nhau khó dứt ra được
Thời gian,lại vui,lại say
Ta giương áo đỏ cho trời ngắm
Ta mắng đứa ngu rằng không biết yêu
Trăng...sao...vô-cùng...im lặng.

Cẩm Thạch